Người Đưa Tin Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Cố Chủ tịch nước Trần Đại Quang: thân Mỹ và cứng rắn với bất đồng chính kiến?


Cái chết của Chủ tịch nước Trần Đại Quang được chia sẻ với nhiều nhận định khác nhau, từ một người chủ trương đàn áp bất đồng chính kiến, cho đến một người có xu hướng gần gũi với Mỹ.

Cố Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Ảnh: Minh Hoang/AFP

Đàn áp bất đồng chính kiến

Chính phủ Việt Nam thời gian gần đây tìm cách tăng áp lực lên các nhà bất đồng chính kiến sau khi ông Quang trở thành Chủ tịch nước. Công an đã đẩy mạnh các cuộc đàn áp trên các blogger và các nhà phê bình Facebook từ năm 2016. đã triển khai 10.000 thành viên của một đơn vị chiến tranh mạng để chống lại những gì được coi là mối đe dọa ngày càng tăng gắn với 'quan điểm sai lầm' tăng nhanh trên Internet.

Còn theo trang NEWS của Úc châu cho hay, trong thời gian ông Trần Đại Quang làm Chủ tịch nước, cuộc đàn áp người bất đồng chính kiến lớn đã diễn ra với hơn 40 người bị tù giam và hơn 100 người bị đánh đập, bắt giữ kể từ tháng 4.2018, theo Tổ chức Ân xá Quốc tế.

Trang NYT chỉ rõ, chính Quang, một cựu Bộ trưởng Bộ công an đã chủ trì cuộc đàn áp tự do ngôn luận. Bản thân ông Chủ tịch nước cũng từng gánh chịu nhiều chỉ trích khi ông ủng hộ việc thông qua dự luật Luật an ninh mạng vào tháng Sáu, trong đó yêu cầu Facebook và các công ty công nghệ khác mở văn phòng tại Việt Nam và lưu trữ dữ liệu người dùng ‘quan trọng’ trên các máy chủ nội bộ. Các nhóm nhân quyền nói rằng một động thái như vậy sẽ mở đường cho phép chính phủ gia tăng mạnh đàn áp lên các nhà bất đồng chính kiến.

Một người ủng hộ sự gần gũi với Mỹ

Trong mối quan hệ giữa TBT Nguyễn Phú Trọng và ông Trần Đại Quang, dường như không thực sự tốt đẹp. Vào năm 2015, khi ông Trọng trở thành người đầu tiên trong vai trò Tổng Bí thư ĐCSVN đến thăm Nhà Trắng, nhưng ông Trọng vẫn được xem là một người ủng hộ mối quan hệ thân thiết với đồng minh tư tưởng - Trung Quốc. Trong khi đó, dưới góc nhìn của cây viết John Boudreau (Bloomberg), ông Trần Đại Quang được đánh giá như một người ‘ưa sự gần gũi với Mỹ’. Cụ thể, ông Quang là người ủng hộ phát triển khu vực tư nhân và phát triển mối quan hệ gần gũi hơn với Mỹ.

'Ông là Chủ tịch nước (Việt Nam) đầu tiên gặp gỡ chúng tôi, phát biểu tại một hội nghị thượng đỉnh kinh doanh Mỹ - Việt,' Adam Sitkoff, Giám đốc điều hành của Phòng Thương mại Mỹ tại Hà Nội cho biết.

'Ông là một tín đồ trong khu vực tư nhân và trong cải thiện quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam.'

Dù vậy, ông Sitkoff cho biết, cái chết của ông Quang sẽ không làm thay đổi chính sách kinh tế của Chính phủ Việt Nam. Và trong chuyến thăm New York sắp tới, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cam kết sẽ thay thế ông Quang, Sitkoff nói. 'Cộng đồng doanh nghiệp Mỹ đã lên kế hoạch ăn tối với ông Trần Đại Quang trước đó.'

Những rắc rối về nội bộ đảng

Trong vấn đề giữ chức vụ, Ông Quang là một trong hai quan chức cấp cao của ĐCSVN từng được cho là sẽ tiến tới nắm giữ chức vụ Tổng Bí thư nếu ông Trọng, 74 tuổi, về hưu trước khi kết thúc nhiệm kỳ 5 năm, chuyên gia Việt Nam Carl Thayer đã viết vào tháng Giêng.

Tuy nhiên, ông Thayer nói thêm, vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, nguyên là sếp của một công ty con thuộc sở hữu nhà nước, đã gây ra ‘sự bối rối chính trị lớn’ đối với ông Quang, đe dọa cơ hội trở thành người đứng đầu ĐCSVN.

Trong khi đó, liên quan đến vấn đề chống tham nhũng, kể từ năm 2016, các quan chức đảng đã sử dụng Bộ công an để tăng cường cuộc thanh trừng chống tham nhũng nhằm chống lại một số 'đồng chí' của mình. Một số nhà phân tích chính trị cho rằng, chiến dịch này cho thấy sự cạnh tranh phe phái trong nội bộ đảng, hơn là nhằm làm sạch tham nhũng trong hệ thống chính trị Việt Nam.

Cái chết có tạo nên tác động?

Cái chết của ông không có khả năng làm rung chuyển chính trị ở trạng thái độc đảng như Việt Nam, một quốc gia tự hào về sự lãnh đạo ổn định, dựa trên sự đồng thuận.

‘Nó sẽ không dẫn đến bất kỳ xáo động nào trong lãnh đạo hoặc bất kỳ căng thẳng nào,’ chuyên gia Việt Nam Carl Thayer nói với AFP thứ Sáu.

Dù vậy, không phải ai cũng đồng ý với quan điểm nêu trên, bà Lê Thu Hương, chuyên gia về an ninh châu Á tại Viện Chính sách Chiến lược Úc, Canberra chia sẻ, cái chết của ông Quang sẽ để lại một khoảng trống trong Bộ Chính trị, và sự lựa chọn nào cũng có thể ảnh hưởng đến phe đảng nào chiếm ưu thế - ông Trọng hay của các đối thủ chính trị của ông. Dường như cùng quan điểm với bà Lê thu Hương, ông Lê Hồng Điệp (Tổng biên tập trang Nghiên cứu quốc tế) nhận định trong một bài viết, mặc dù vị trí mang tính lễ nghi, nhưng lựa chọn ai ngồi vào ghế Chủ tịch nước cũng đem lại những tác động quan trọng với hệ thống.

'Trong trường hợp Đảng chọn ông Vượng,thì có một khả năng là ông Vượng sẽ nắm giữ cả hai chức danh Chủ tịch nước và Tổng Bí thư sau Đại hội toàn quốc lần thứ 13 của Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 2021.', ông Lê Hồng Điệp cho hay.


Ánh Liên tổng hợp
Blog VOA

Ông Trần Đại Quang đã bị xâm hại về quyền chữa bệnh


Nếu căn cứ vào Luật Khám bệnh, Chữa bệnh, thì ông Trần Đại Quang đã bị xâm hại về quyền chữa bệnh. Ngoài ra, còn có vấn đề liệu trong các tiếp xúc ngoại giao, mầm bệnh trong cơ thể ông Trần Đại Quang có khả năng tạo nguồn lây nhiễm hay không, cũng là điều cần sớm minh bạch.

Ông Trần Đại Quang mắc phải virus hiếm và độc?. Ảnh: WSJ

Vì sao người bệnh không được quyền nghỉ ngơi?

Lúc 11g45 ngày 21-9, Thông Tấn xã Việt Nam phát bản tin “Chủ tịch nước Trần Đại Quang từ trần”. Theo bản tin, thì “đồng chí Trần Đại Quang, sinh năm 1956, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, do mắc bệnh hiểm nghèo, mặc dù được các giáo sư, bác sỹ trong và ngoài nước hết lòng cứu chữa, các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước hết sức quan tâm, tạo điều kiện, nhưng đã không qua khỏi”.

Sau đó, các báo đã khai thác thêm về thông tin này từ ông Nguyễn Quốc Triệu, Trưởng ban bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương, thì biết thêm là Chủ tịch nước Trần Đại Quang được phát hiện bị bệnh từ tháng 7 năm 2017 và đi Nhật chữa trị. Từ đó đến khi qua đời, ông đã trải qua 6 lần điều trị tại Nhật Bản.

Các bác sĩ chẩn đoán, ông mắc loại bệnh virus hiếm và độc hại. “Các giáo sư, bác sĩ Nhật đã chữa trị và củng cố sức khoẻ cho Chủ tịch nước khoảng một năm nay. Tuy nhiên, bệnh này trên thế giới chưa có thuốc để điều trị khỏi hoàn toàn mà chỉ có thể chặn lại và đẩy lùi một thời gian”, ông Triệu nói.

Theo ông Triệu, thời gian gần đây, bệnh của Chủ tịch nước nặng hơn. Đến chiều 20-9, ông phải nhập viện Trung ương Quân đội 108. Các bác sĩ Việt Nam cùng chuyên gia người Nhật đã cùng hội chẩn để đưa ra phác đồ điều trị. Đến khoảng 15g cùng ngày, ông bán hôn mê. Hai tiếng sau, Chủ tịch nước hôn mê hoàn toàn đến lúc qua đời vào 10g05 sáng 21-9.

Với mô tả như vậy có thể thấy rằng bệnh trạng của ông Trần Đại Quang là nguy cấp, vì có thể đã bước sang ngưỡng sau của việc ‘đẩy lùi một thời gian’. Thế nhưng nếu kiểm chứng lại tin tức trên báo chí, sẽ nhận ra trước đó là lịch làm việc của bệnh nhân Trần Đại Quang dầy đặc: Ngày 13-9-2018, tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã tiếp bà Aung San Suu Kyi, Cố vấn Nhà nước Myanmar – Trưởng đoàn Myanmar tại Hội nghị Diễn đàn Kinh tế Thế giới về ASEAN (WEF ASEAN) tổ chức tại Hà Nội ngày 11 đến 13-9-2018.

Sáng 15-9, tại Hà Nội, Ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp Trung ương tổ chức Phiên họp thứ 6. Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Trưởng ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp Trung ương chủ trì phiên họp.

Ngày 18-9, sau khi nhận được tin siêu bão Măng Cụt (Mangkhut) gây thiệt hại nặng nề về người và tài sản cho các tỉnh miền Đông Bắc Philippines, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã gửi điện thăm hỏi tới Tổng thống nước Cộng hòa Philippines Rodrigo Duterte.

Chiều ngày 19-9, tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch nước Trần Đại Quang tiếp Chánh án Tòa án nhân dân tối cao Trung Quốc Chu Cường đang có chuyến thăm và làm việc tại Việt Nam.

Ngày 20-9, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã có thư gửi các cháu thiếu niên, nhi đồng trên cả nước.

Có thể giải thích là cho dù được tiên lượng sức khỏe xấu nhưng ông Trần Đại Quang vẫn có những chuyến công du, những buổi làm việc liên tục. Không ai muốn mình phải làm việc như vậy, trừ khi bản thân ông bị thúc giục bởi một điều gì đó khác, muốn tận hiến hay là muốn những giây phút cuối cùng của mình có ý nghĩa.

Liệu có khả năng lây nhiễm bởi đó là ‘loại bệnh virus hiếm và độc hại’?

Trưởng ban bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương, ông Nguyễn Quốc Triệu chỉ nói bệnh nhân Trần Đại Quang được phía Nhật Bản chẩn đoán ‘mắc loại bệnh virus hiếm và độc hại’, ‘trên thế giới chưa có thuốc để điều trị khỏi hoàn toàn mà chỉ có thể chặn lại và đẩy lùi một thời gian’.

Như vậy liệu ‘virus hiếm và độc hại’ này có nằm trong danh sách các bệnh lý bắt buộc người bệnh phải được chữa trị nội trú trong bệnh viện, được quy định tại Luật Phòng, Chống bệnh truyền nhiễm?

Trong hơn một năm qua, nếu đúng như thông tin về 6 lần phải qua Nhật điều trị, thì trong những lần xuất hiện và tiếp xúc ở các sự kiện ngoại giao, liệu khả năng ông Trần Đại Quang có là nguồn phát tán lây nhiễm ‘virus hiếm và độc hại’ cho người khác qua các lễ nghi như bắt tay, ôm vai? Đây là điều cần làm rõ để tránh những thêu dệt gây hoang mang trong đội ngũ tùy tùng đã tiếp xúc với Chủ tịch nước trong thời gian dài vừa qua.

Từ góc nhìn thuần về mặt quy định pháp luật, qua trường hợp cụ thể của bệnh nhân Trần Đại Quang, cho thấy cần có văn bản dưới luật để làm rõ Điều 7, Luật Tiếp cận thông tin, “Thông tin công dân được tiếp cận có điều kiện: 1. Thông tin liên quan đến bí mật kinh doanh được tiếp cận trong trường hợp chủ sở hữu bí mật kinh doanh đó đồng ý. 2. Thông tin liên quan đến bí mật đời sống riêng tư, bí mật cá nhân được tiếp cận trong trường hợp được người đó đồng ý; thông tin liên quan đến bí mật gia đình được tiếp cận trong trường hợp được các thành viên gia đình đồng ý.

3. Trong quá trình thực hiện chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của mình, người đứng đầu cơ quan nhà nước quyết định việc cung cấp thông tin liên quan đến bí mật kinh doanh, đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật gia đình trong trường hợp cần thiết vì lợi ích công cộng, sức khỏe của cộng đồng theo quy định của luật có liên quan mà không cần có sự đồng ý theo quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này”.

Trong trường hợp thông tin sức khỏe của một chính khách, một bộ trưởng… có ảnh hưởng đến hoạt động của khu vực công, thường người ta cần phải công khai với dân chúng. Tất nhiên việc công bố phải bảo đảm một trình tự nghiêm túc, không xâm hại đến quyền riêng tư của công dân nói chung.

Từ câu chuyện đồn đoán về sức khỏe của ông Trần Đại Quang từ giữa năm ngoái đến nay, cho thấy chính sự “úp mở” đã làm phức tạp thêm tình hình.

Sao lại che giấu bệnh tật được kết luận ‘chưa có thuốc để điều trị’?

Trong bản tin trên báo Pháp Luật TP.HCM điện tử, phát hành ngày 13-11-2017 tường trình thảo luận về Dự thảo Luật Bảo vệ bí mật Nhà nước, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Tài chính-Ngân sách của Quốc hội Bùi Đặng Dũng đặt câu hỏi: “Sức khoẻ của lãnh đạo Đảng, Nhà nước của chúng ta có phải là bí mật Nhà nước không? Nếu đúng thì chúng ta phải thực hiện theo đúng tính chất, còn không phải thì chúng ta hoàn toàn công khai.

Tôi nói chuyện liên quan sức khoẻ của Chủ tịch nước Trần Đại Quang, tại sao không công khai cho cử tri, nhân dân cả nước biết mà để mạng xã hội đồn thổi, khiến tất cả nhân dân và cán bộ, đảng viên lo lắng, băn khoăn. Rồi đến khi hình ảnh của Chủ tịch nước rạng ngời, mạnh khoẻ mà gần đây nhất là hình ảnh ở APEC đã đập tan mọi dư luận” [Nguồn: http://bit.ly/2MP8BSt]

Nếu so mốc thời gian phải nhập viện điều trị nội trú của ông Trần Đại Quang mà ông Nguyễn Quốc Triệu cho biết ở trên, thì thực tế sẽ không thể có chuyện “hình ảnh của Chủ tịch nước rạng ngời, mạnh khoẻ mà gần đây nhất là hình ảnh ở APEC đã đập tan mọi dư luận” như lời nhận định của ông Bùi Đặng Dũng.

Công bằng mà nói, trong cuộc thảo luận đó, ông Bùi Đặng Dũng còn phát biểu một ý nữa xem ra trúng phóc: “Đến kỳ đại hội, muốn nắm thông tin cứ ra quán trà vỉa hè ngồi hỏi một lúc là người ta nói. Có người phán kinh lắm đợt này ông này làm vị trí này, vị trí kia. Khổ! Họ nói xong lại trúng chứ, cứ như thánh phán ấy! Rõ ràng về mặt tổ chức, nhân sự là có chuyện lộ bí mật nhà nước. Lộ ở đâu ra, tự chúng ta làm lộ đó chứ”. [Nguồn đã dẫn]


Trúc Giang
VNTB

‘Trần Đại Quang tái xuất trước một hội nghị trung ương’ đã không thành quy luật


Cựu bộ trưởng công an và cũng là người vừa trở thành cựu chủ tịch nước - Trần Đại Quang - đã không còn cơ hội để xác lập một quy luật chính trị về phạm trù của cá nhân ông: tái xuất hiện trước một hội nghị trung ương.

‘Trần Đại Quang tái xuất trước một hội nghị trung ương’ đã không thành quy luật

Cái chết đột ngột và đầy nghi vấn của Trần Đại Quang vào ngày 21 tháng Chín năm 2018 đã khiến ông Quang ‘biến mất’, nhưng không phải là hình ảnh ‘biến mất’ mang tính ẩn dụ và trào phúng như hai lần trước, mà lần này là mất thật, mất vĩnh viễn. Vụ việc này xảy ra ngay trước khi diễn ra một hội nghị trung ương của đảng cầm quyền - Hội nghị trung ương 8 sẽ diễn ra vào tháng Mười năm 2018.

Trong hai sự kiện ‘biến mất’ trước đây của Trần Đại Quang - được cả giới truyền thông quốc tế chú ý nhưng lại không được hệ thống tuyên giáo và báo đảng Việt Nam công bố, chỉ có lần đầu tiên ông Quang ‘biến mất’ vào năm 2017 là có một chút tin tức. Khi đó, Giáo sư Phạm Gia Khải - một thành viên của Ban Bảo vệ và Chăm sóc sức khỏe trung ương - nói với BBC rằng Chủ tịch Trần Đại Quang đã “sang Nhật điều trị bệnh”, tuy nhiên “không có thành viên nào của Ban Chăm sóc Sức khỏe Trung ương đi theo”.

Nhưng điều kỳ lạ là trong cả hai lần ‘biến mất’ trên, đã không có bất kỳ một xác nhận chính thức nào từ phía các bệnh viện hoặc Bộ Y tế Nhật Bản về việc ông Quang đến các cơ sở y tế của nước này để chữa bệnh. Chính một tờ báo lớn của Nhật là Nikkey đã xác nhận việc ‘Trần Đại Quang không có ở Nhật’ vào thời gian tháng Bảy và tháng Tám năm 2017.

Có lẽ bài báo mang tính khẳng định của Nikkey về hành tung của Trần Đại Quang có thể khả tín đến mức ngay sau đó một số dư luận đã đặt ra dấu hỏi: nếu không ở Nhật thì ông Trần Đại Quang đã ở đâu trong khoảng thời gian từ cuối tháng Bảy đến cuối tháng Tám năm 2017? Và ở đâu trong khoảng thời gian từ đầu tháng Tư năm 2018 đến sát Hội nghị trung ương 7 vào đầu tháng Năm? Việc một số nguồn tin trong nước cho biết ‘Trần Đại Quang đi Nhật chữa bệnh’ liệu chỉ là dạng thông tin ngây thơ, không nắm rõ thực chất vấn đề, hay là một thủ đoạn tung thông tin giả để đánh lạc hướng dư luận, nhằm phục vụ cho một ý đồ chính trị nào đó, hoặc cụ thể hơn là một dàn xếp chính trị nào đó?

Nhưng dù là những lần ‘biến mất’ của Trần Đại Quang xảy ra một cách ngẫu nhiên hay theo một ý đồ chính trị, hoặc được giả định như một thuyết âm mưu chính trị, thì điều thú vị rờn rợn là cuối cùng - trong cả hai lần vào năm 2017 và 2018 - ông Quang vẫn ‘tái xuất giang hồ’ mà không ‘đi luôn’ như một số đồn đoán trước đó.

Vào cuối tháng Tám năm 2017, sau khoảng một tháng ‘biến mất’, Trần Đại Quang đã xuất hiện trở lại với gương mặt xanh xao và hốc hác khiến dư luận một lần nữa, kể từ sau vụ scandal chấn động ‘Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh sang Pháp chữa bệnh’ vào giữa năm 2015, người ta nghi rằng hình ảnh chủ tịch nước Trần Đại Quang đang tái xuất không phải là thật.

Trong những tháng sau đó, người ta không thấy ông Quang xuất hiện nhiều. Rồi có tin là căn bệnh ‘ung thư máu’ của ông tái phát.

Để đến sát Hội nghị trung ương 7 vào tháng Năm năm 2017, dư luận một lần nữa ồn ã về sự ‘biến mất’ của Trần Đại Quang, nhưng vào lần này còn tô đậm hơn: ông Quang sẽ phải ‘nghỉ’.

Song tại Hội nghị trung ương 7, Trần Đại Quang vẫn xuất hiện, thậm chí còn ngồi bên cạnh Nguyễn Phú Trọng và là người điều hành phiên hai mạc của hội nghị này.

Như một quy luật đã thành hình vào các năm 2017 vào 2018 - vào năm trước là sự kiện APEC sau Hội nghị trung ương 6, còn vào năm nay là chuyến công du Nhật Bản - được chào đón bằng 21 phát đại bác và được đón tiếp với nghi lễ dành cho nguyên thủ quốc gia - sau Hội nghị trung ương 7, Trần Đại Quang ‘biến mất’ trước một hội nghị trung ương rồi lại xuất hiện sau hội nghị trung ương đó.

Nhưng quả là ‘Bỉnh chúc vô minh quang tự diệt’ như dân gian truyền miệng, Trần Đại Quang đã không thể vượt qua lần thứ ba này - trước Hội nghị trung ương 8. ‘Virus hiếm và độc hại’ - một cách mô tả của Bác sĩ Nguyễn Quốc Triệu - Trưởng ban Ban Bảo vệ và Chăm sóc sức khỏe trung ương - và giống như cái cách nói đầy mập mờ của ông Triệu vào những ngày sát tết nguyên đán năm 2015 về tình trạng ‘tau khỏe mà có chi mô’ của Trưởng ban Nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh, thì ông Quang có thể đã bị một loại ‘virus’ nào đó - song không biết là virus y học hay virus thâm cung bí sử chính trị - tấn công bất ngờ đến nỗi phải vong mạng chỉ sau ít tiếng đồng hồ.


Minh Quân
VNTB

Human Rights Watch: Trần Đại Quang để lại ‘di sản trấn áp nhân quyền’


“Chiến dịch chống tham nhũng của Việt Nam từ năm 2016 đến nay đã phơi bày nhiều vụ bê bối tham nhũng tại Bộ Công An CSVN, nơi ông Quang từng giữ chức bộ trưởng từ năm 2011 đến năm 2016.”

Ông Trần Đại Quang chúc thọ ông Đỗ Mười vào chiều 2 Tháng Hai, nhân dịp Tết Mậu Tuất 2018. Mạng xã hội hôm 22 Tháng Chín, 2018, rộ tin ông Đỗ Mười “qua đời.” (Hình: Thông Tấn Xã Việt Nam)

Đó là một phần nội dung trong bài viết của nhà nghiên cứu, phân tích chính trị Lê Hồng Hiệp từ Singapore trên website Nghiên Cứu Quốc Tế, giữa lúc truyền thông trong nước ngập tràn những bài báo ca ngợi “thành tựu và sự cống hiến đến ngày làm việc cuối cùng” của ông Trần Đại Quang, chủ tịch nhà nước CSVN, vừa qua đời hôm 21 Tháng Chín, 2018.

“Mặc dù ông Quang chưa chính thức bị quy trách nhiệm về những bê bối này, chúng vẫn phủ bóng đen lên nhiệm kỳ của ông. Cùng với tình trạng sức khỏe kém, khả năng ông bị quy trách nhiệm cho các vụ bê bối kể trên đã dẫn tới những đồn đoán cho rằng ông có thể bị loại khỏi vị trí chủ tịch nước trong tương lai gần,” trích bài viết của ông Hiệp

“Việc ông Quang qua đời đã giúp đảng CSVN không phải tiến hành thủ tục nhiều khả năng sẽ khó khăn và nhạy cảm này nếu xét việc từ trước tới nay chưa có lãnh đạo nào trong hàng ngũ ‘tứ trụ’ của Việt Nam từng bị cách chức hoặc thay thế khi đang còn tại vị. Tuy nhiên, đảng sẽ phải tìm kiếm một ứng cử viên để điền vào vị trí mà ông Quang để lại,” ông Hiệp viết thêm.

Tác giả này cũng đưa dự báo quyết định về người thay ông Quang được đưa ra tại Hội Nghị Trung Ương lần thứ tám được triệu tập vào Tháng Mười tới đây. Sau đó, ứng viên được lựa chọn “sẽ được Quốc Hội phê chuẩn, nhiều khả năng tại kỳ họp thứ bảy vào Tháng Năm, 2019.

Trong khi đó, truyền thông Việt Nam tuyệt đối né tránh những chi tiết “nhạy cảm, không hay” khi truyền thông quốc tế đưa tin về cái chết của ông Quang.

Bản tin trên CNN hôm 21 Tháng Chín viết: “Với tư cách chủ tịch nước, ông Quang được cho là khắc nghiệt đối với giới bất đồng. Điều này biểu hiện qua việc đàn áp các nhóm quyền.”

“Di sản của Chủ Tịch Quang là cuộc đàn áp kéo dài nhiều năm về quyền con người và đưa thêm các tù nhân chính trị vào nhà tù hơn những người tiền nhiệm,” ông Phil Robertson, phó giám đốc Á Châu của tổ chức Human Rights Watch (Theo Dõi Nhân Quyền), được CNN dẫn lời.

“Hơn bất kỳ ai khác, ông Quang phải chịu trách nhiệm về việc Bộ Công An tăng cường giám sát cuộc sống hằng ngày của người dân Việt Nam, gia tăng tình trạng lạm quyền, tham nhũng và tống tiền đi kèm với sự hiện diện của công an tăng lên,” CNN dẫn lời ông Robertson nói thêm.

Cùng thời điểm, tờ New York Times viết: “Một số cựu quan chức Việt Nam từ chối bình luận về cái chết của ông Quang trong lúc giới trí thức của nước này chỉ trích ông trên mạng xã hội vì ông được cho ủng hộ việc Quốc Hội CSVN thông qua Luật An Ninh Mạng vào Tháng Sáu, 2018, để buộc Facebook và các hãng công nghệ khác mở văn phòng và đặt máy chủ lưu dữ liệu người dùng tại Việt Nam. Các nhóm nhân quyền nói rằng hành động này sẽ tiếp tay cho nhà cầm quyền CSVN gia tăng trấn áp đối với các nhà bất đồng chính kiến.”

Tờ báo nổi tiếng của Mỹ trích lời Luật Sư Trần Vũ Hải: “Vì ông Trần Đại Quang có học vấn cao, nhiều người đã đặt nhiều hy vọng vào ông. Nhưng khi ông đứng đầu Bộ Công An, tình trạng của những người bất đồng chính kiến vẫn giữ nguyên.”

New York Times cũng tiết lộ ông Quang là một trong hai nhân vật cấp cao của đảng CSVN từng được sắp đặt thay ông Nguyễn Phú Trọng cho vị trí tổng bí thư, nhưng theo chuyên gia về chính trị Việt Nam Carl Thayer, chuyên viên về các vấn đề Việt Nam và Á Châu của Học Viện Quốc Phòng Hoàng Gia Úc, vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh hồi năm ngoái là vụ “bê bối chính trị nghiêm trọng” đối với ông Quang.

Luật Sư Trần Vũ Hải hôm 22 Tháng Chín đưa ý kiến trên trang cá nhân: “Năm nay, Việt Nam đã có một quốc tang khi ông Phan Văn Khải, cựu thủ tướng, mất ở tuổi 83. Như vậy năm nay và không loại trừ những năm sau sẽ có nhiều quốc tang trong một năm, khiến Việt Nam rất có thể là nước có kỷ lục về quốc tang.”

“Các dịch vụ liên quan thất thu trong hai ngày quốc tang, chắc chắn đến hàng trăm tỷ mỗi ngày. Nếu tính đúng và tính đủ thì có thể lên đến 1,000 tỷ đồng (hơn $42.8 triệu), chưa tính chi phí cho các hoạt động quốc tang, cũng có thể lên đến trăm tỷ đồng, trong khi nhu cầu vui chơi giải trí của nhân dân bị ‘kìm hãm.’ Kiến nghị giảm thời gian quốc tang từ hai ngày xuống còn một ngày và giảm số người được hưởng chế độ ‘quốc tang,’” ông Hải viết.


Người Việt

Việt Nam ‘rộ’ tin đồn: Ông Đỗ Mười ‘qua đời,’ ông Lê Đức Anh ‘nguy kịch’


Mạng xã hội tại Việt Nam sáng 22 Tháng Chín, 2018, liên lục “rộ” lên tin đồn liên quan đến sức khoẻ hai cựu lãnh đạo chóp bu của đảng CSVN là ông Đỗ Mười và ông Lê Đức Anh.

Ông Đỗ Mười (trái) và ông Lê Đức Anh. (Hình: Soha)

Tin tức được các Facebooker truyền đi cho hay: “Ông Đỗ Mười qua đời lúc 22 giờ tối 21 Tháng Chín, còn ông Lê Đức Anh đang trong cơn nguy kịch. Cả hai ông đều đang nằm trong Quân Y Viện 108 ở Hà Nội.”

Tin tức này lan truyền trên mạng xã hội khoảng hơn 10 tiếng sau khi truyền thông nhà nước CSVN chính thức loan tin đương kim Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang qua đời lúc 10 giờ 5 phút sáng 21 Tháng Chín, 2018.

Trên trang Facebook Truong Huy San, tức nhà báo Huy Đức, người đầu tiên loan tin ông Trần Đại Quang qua đời, viết: “Tối qua (21/9) và sáng nay (22/9) rất nhiều người hỏi tôi về cụ Đỗ Mười. Tôi muốn nói với các bạn rằng, cụ Đỗ Mười sinh năm 1917, cụ Lê Đức Anh sinh năm 1920, đau yếu đã lâu. Với tôi, Trần Đại Quang chết mới là tin, hai cụ có đi gặp Karl Marx, Lenin (ý nói qua đời) thì cũng là lẽ thường, không phải ‘tin.'”

Huy Đức viết thêm: “Lúc 11 giờ đêm qua, có việc nói chuyện với một người thân của cụ Mười, được biết là cả cụ và cụ Anh vẫn đang được chăm sóc trong bệnh viện.”

Và rằng, nếu hai ông này qua đời, “chắc chắn TTX (Thông Tấn Xã Việt Nam) sẽ đưa tin.”

Trang Facebook Chú Tễu cho hay: “Gia đình Đỗ Mười đã chuẩn bị xong hậu sự tại quê nhà: Làng Đông Phù; xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, Hà Nội.”

“Được biết lúc đầu con gái ông và thầy địa lý đòi san phẳng trường tiểu học khang trang để làm khu lăng mộ. Dân làng phản đối rất dữ dội. Sau lấy đất khu Vườn Đào 1,500 m2 để làm khu lăng mộ. Đường vào và huyệt chờ đã sẵn sàng.”

Trang Facebook Chú Tễu còn viết thêm: “Ông Lê Khả Phiêu, lăng mộ đã xây xong, rất hoành tráng tại xã Đông Khê, huyện Đông Sơn, xứ Thanh Hóa.”

Trong khi đó, các nguồn tin của nhật báo Người Việt đều cho hay, cả hai ông Đỗ Mười và Lê Đức Anh đều đang nằm trong Quân Y Viện 108. “Ông Đỗ Mười coi như đã ‘đi’ rồi, chỉ còn chờ rút ống trợ thở!”

Quân Y Viện 108 là nơi các lãnh đạo chóp bu của đảng CSVN thường được đưa vào chữa trị hay dưỡng bệnh. Hiện thi hài ông Trần Đại Quang cũng đang được lưu giữ tại nơi này.

Trong lúc công luận đang bàn tán về ông Đỗ Mười, bà Huỳnh Tiểu Hương, giám đốc Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương, cập nhật thường xuyên trên trang cá nhân hình ảnh cho thấy bà đến bệnh viện thăm ông Mười, nhân vật mà bà mô tả là “người cha tinh thần của chúng con” trên website cá nhân.

Bà Hương viết: “Ông vẫn bên cạnh chúng con. Ông vẫn nhìn con. Nghe con nói chuyện. Chúng con yêu ông rất nhiều. Lúc khỏe mạnh cũng như lúc đau yếu. Chúng con đều nhận được sự động viên của ông. Dù con ở đâu, ông vẫn luôn quan tâm.”

Lần gần nhất mà truyền thông trong nước đề cập về ông Mười và ông Anh là hồi cuối Tháng Tư, 2018, khi rộ lên tin đồn cả hai ông này “không hẹn mà rủ nhau về trời cùng lúc.”

Thời điểm đó, các báo cùng đăng một bản tin do Thông Tấn Xã Việt Nam cung cấp về việc Tổng Bí Thư CSVN Nguyễn Phú Trọng đến thăm ông Đỗ Mười và ông Lê Đức Anh đang điều trị tại Bệnh Viện Trung Ương Quân Đội 108.

Báo Dân Việt “bác” tin đồn ông Đỗ Mười qua đời. (Hình: Chụp trang mạng báo Dân Việt)

Hôm Thứ Bảy, 22 Tháng Chín, 2018, báo Dân Việt trong nước có bản tin mang tựa đề: “Nguyên Tổng Bí Thư Đỗ Mười đang điều trị tại Bệnh Viện T.Ư Quân Đội.”

Bản tin viết: “Trao đổi với phóng viên Dân Việt, một thành viên của Ban Bảo Vệ, Chăm Sóc Sức Khỏe Cán Bộ Trung Ương cho biết, nguyên Tổng Bí Thư Đỗ Mười đang được điều trị tại Khoa Điều Trị Tích Cực, Bệnh Viện Trung Ương Quân Đội 108.”

Báo Dân Việt viết thêm: “Trước đó trên mạng xã hội xuất hiện thông tin thất thiệt gây xôn xao dư luận. Các cơ quan chức năng đã vào cuộc xử lý việc này.”

Ông Đỗ Mười, sinh ngày 2 Tháng Hai, 1917, tại xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, Hà Nội, tổng bí thư đảng CSVN từ năm 1991 đến 1997. Tên tuổi của ông Đỗ Mười vốn rất quen thuộc với người dân Sài Gòn và miền Nam những năm sau 1975, bởi vì có nhiều tài liệu ghi rằng ông là “tác giả” của cuộc “đánh tư sản,” đẩy hàng ngàn gia đình “đi kinh tế mới” dẫn đến “làn sóng thuyền nhân” vượt biển tìm tự do.

Còn ông Lê Đức Anh, sinh ngày 1 Tháng Mười Hai, 1920, tại huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên–Huế. Ông Lê Đức Anh là cựu đại tướng, bộ trưởng Quốc Phòng (1987-1991) và chủ tịch nhà nước CSVN từ năm 1992 đến 1997.


Người Việt

Khởi tố 'đệ ruột anh Hai', ông Trọng mang lò vào Sài Gòn


Sau 4 tháng ‘nhóm củi’, ‘lò’ của Tổng bí thư Trọng dường như đã hoàn tất quá trình khởi động để bắt đầu cháy và thiêu đốt giới một danh sách đen những quan chức TP.HCM ‘nhúng chàm nhưng không chịu gột rửa’.

Lê Thanh Hải thời còn tại chức, hàng sau, bên trái.

‘Đệ ruột Anh Hai’

Sau vụ Đinh La Thăng, Nguyễn Hữu Tín là cái tên quan chức cao cấp đầu tiên của chính quyền TP.HCM, dù đã nghỉ hưu, chính thức bị đưa vào vòng tố tụng hình sự với hai động tác đầu tiên là khởi tố và khám xét nhà - do Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an tiến hành vào ngày 18/9/2018 - vì liên quan vụ Vũ ‘Nhôm’.

‘Điểm sáng’ rõ nhất của Nguyễn Hữu Tín có lẽ là giai đoạn ‘trưởng thành cách mạng’ suốt từ những năm 2000 đến năm 2015 trùng với thời kỳ ngự trị của ‘Anh Hai’ Lê Thanh Hải ở Sài Gòn.

Nếu trước khi trở thành chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố, Lê Thanh Hải từng là bí thư quận 5 - một quận giàu có với nhiều người Hoa sinh sống và làm ăn, thì Nguyễn Hữu Tín cũng có thời được đưa về làm bí thư quận 5.

Song phần lớn thời gian của Nguyễn Hữu Tín là trên cương vị phó chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố,trong đó có phụ trách về mảng nhà đất - địa chỉ mà đã sinh sôi nảy nở những mối quan hệ đen tối với Thượng tá tình báo công an Phan Văn Anh Vũ và công ty bình phong của Vũ mà đã góp công giải tán luôn cả Tổng cục tình báo của Bộ Công an vào năm 2018.

Từ khi Lê Thanh Hải còn tại vị như một ‘bố già’ ở Sài Gòn và kể cả sau khi ‘Anh Hai’ mất chức bí thư thành ủy TP.HCM vào cuối năm 2015, Nguyễn Hữu Tín được rất nhiều dư luận xem là ‘đệ ruột’ của ông Hải, và tuy không được đánh giá có tài sản cá nhân ‘mập’ như Lê Thanh Hải, nhưng Nguyễn Hữu Tín cũng được xem là một trong những quan chức giàu có đến độ có thể chẳng nhớ nổi nhà đất và kim ngân của mình tích góp hay vơ vét được từ những phi vụ nào.

Lò ‘tiến về Sài Gòn’

Vào quý 2 năm 2018 khi nổ ra vụ bắt hai cựu chủ tịch Đà Nẵng là Trần Văn Minh và Văn Hữu Chiến vì dính đến vũ ‘Nhôm’, đã râm ran tin ngoài lề là sắp bắt cả một số quan chức TP.HCM bị liên đới, trong đó có Nguyễn Hữu Tín. Tuy nhiên sau ít tháng và sau khi Vũ ‘Nhôm’ bị đưa ra tòa xét xử với tội danh đầu tiên là ‘cố ý làm lộ tài liệu bí mật nhà nước’ cùng mức án 9 năm tù giam, những dấu hiệu ‘đốt lò’ ở Sài Gòn tạm lắng xuống, dành chỗ cho chiến dịch xóa toàn bộ các tổng cục của Bộ Công an và ‘thay máu’ cơ quan được xem là ‘siêu bộ’ này.

Cũng vào thời gian trên, một động thái khởi động khác của ‘lò’ Nguyễn Phú Trọng, hay chính xác hơn là ai đó đã ‘mượn lò’ ông Trọng để mưu tính ‘đốt’ một số quan chức đương chức trong khối chính quyền và thành ủy TP.HCM, trong đó có những cái tên Tất Thành Cang - Phó bí thư thường trực thành ủy, Trần Vĩnh Tuyến - Phó chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố, kể cả Nguyễn Thành Phong - Chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố… Hai ‘chuyên án’ từ vừa tới lớn được tung ra là vụ Thành ủy TP.HCM bán trái pháp luật 32 ha đất Nhà Bè với giá bèo cho tư nhân, và vụ khiếu nại tố cáo kéo dài ròng rã hai chục năm trời ở Thủ Thiêm - một cứ điểm sinh tử trong cuộc tranh chấp giữa các nhóm quyền lực - lợi ích mới với nhóm quyền lực - lợi ích cũ.

Tuy nhiên, phải đến đầu tháng Chín năm 2018, một bản kết luận kiểm tra về vụ Thủ Thiêm mới được Thanh chính chính phủ công bố theo ‘đồng ý của thủ tướng’ (Nguyễn Xuân Phúc). Cũng là lúc mà có dư luận cho rằng mưu đồ ‘đi đêm’ giữa hai nhóm lợi ích mới và cũ đã không mấy thành công vì một số nguyên do nào đó mà đã dẫn đến quan điểm ‘xử thẳng tay’ trở nên minh bạch hơn trước công luận.

Quan điểm ‘xử thẳng tay’ bước đầu đã thể hiện bởi việc khởi tố Nguyễn Hữu Tín và ba quan chức khác là Đào Anh Kiệt - cựu Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường TP.HCM, Lê Văn Thanh - Phó chánh văn phòng UBND TP.HCM và Nguyễn Thanh Chương - Trưởng phòng Đô thị, Văn phòng UBND TP.HCM.

Sáu tháng sau khi khai hỏa ‘mặt trận Đà Nẵng’, điểm nổ tiếp theo rõ ràng đã ‘tiến về Sài Gòn’. Vụ án Vũ ‘Nhôm’ đã bước sang giai đoạn 2 về ‘vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí’, kéo theo vòng lao lý của nhiều quan chức dân sự chứ không chỉ là quan chức Bộ Công an như trước đây.

So với Đà Nẵng, ‘mặt trận Sài Gòn’ tập trung nhiều hỏa lực hơn hẳn và rất có thể sẽ xảy ra ác liệt hơn nhiều. Đã từ nhiều năm qua và đặc biệt dưới thời Lê Thanh Hải, TP.HCM được xem là nơi ‘bất khả xâm phạm’. Vào năm 2016, ngay cả vụ Bộ Công an bắt Trần Phương Bình - Tổng giám đốc Ngân hàng Đông Á là nơi mà Thành ủy TP.HCM là cổ đông lớn nhất - cũng chẳng một quan chức TP.HCM nào bị hề hấn gì.

Hai thanh ‘bảo kiếm’

Khác khá nhiều so với bối cảnh thời gian trước, chiến dịch ‘đốt lò’ của Nguyễn Phú Trọng vào thời gian này được hỗ trợ đắc lực bởi hai cơ quan Cảnh sát điều tra và An ninh điều tra thuộc Bộ Công an - hai cứ điểm mà ông Trọng đã chiếm gọn vào đầu tháng Tám năm 2018.

Ngày 10/8/2018, Bộ trưởng công an Tô Lâm đặt bút ký hai quyết định liên tiếp bổ nhiệm chức danh Thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đối với Thượng tướng Bùi Văn Nam - Thứ trưởng Bộ Công an, và bổ nhiệm chức danh Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đối với Thượng tướng Lê Quý Vương - Thứ trưởng Bộ Công an.

Hai cơ quan Cảnh sát điều tra và An ninh điều tra được xem là là hai cục đặc biệt quan trọng trong Bộ Công an, mang quyền ‘sinh sát’ đối với các bộ ngành khác và khối các tỉnh thành ở Việt Nam.

Quyết định trên là đặc biệt quan trọng trên bàn cờ nhân sự nội bộ của Nguyễn Phú Trọng: cả hai thứ trưởng Bùi Văn Nam và Lê Quý Vương - được giới quan sát chính trị đánh giá là ‘cận thần’ của Tổng bí thư Trọng.

Chẳng bao lâu sau sự kiện đảo lộn bàn cờ nhân sự trên, chuyến công du Nga của Tổng bí thư Trọng vào đầu tháng Chín năm 2018 đã được tháp tùng không phải bởi Bộ trưởng công an Tô Lâm mà là Thứ trưởng Bùi Văn Nam - như một tín hiệu về khả năng ‘thay ngựa giữa dòng’ có thể xảy ra trong thời gian tới.

Khỏi phải nói, với việc chiếm lĩnh được hai cứ điểm lợi hại trên, ông Trọng đã nắm gọn trong tay hai thanh kiếm sắc bén và cả sắc máu. Việc chiếm lĩnh hai cứ điểm trên cùng hỏa lực tiềm tàng còn ẩn giấu trong hai cứ điểm này sẽ tác động đến phần lớn mặt trận chính trị Việt Nam. Một lần nữa sau một cơn suy trầm, Tổng bí thư Trọng lại vươn lên thế thượng phong trước các đồng chí của ông. Có được hai cục công an ‘bắt, bắt nữa, bắt mãi’, ông Trọng sẽ tha hồ đánh đông dẹp bắc trong nội bộ đảng.

Đánh từ ngoài vào trong

Nước cờ mà Nguyễn Phú Trọng đang đi trên bàn cờ ‘mặt trận TP.HCM’ có vẻ không khác mấy so với cách chơi cờ của ông Trọng vào cuối năm 2017 tại ‘mặt trận Đà Nẵng’ - đánh từ vòng ngoài vào trong và khiến đối phương, đặc biệt những kẻ chưa biết khi nào mình bị bắt, rơi vào tâm trạng khủng hoảng tâm lý. Trước tết nguyên đán năm 2018, đã râm ran tin đồn ‘sẽ bắt hai nguyên chủ tịch Trần Văn Minh và Văn Hữu Chiến’. Sau tết là bắt thật.

Vụ khởi tố đối với Nguyễn Hữu Tín, cựu chức chứ không phải đương chức, có thể xem là ‘đánh vòng ngoài’ ở TP.HCM.

Từ trước ngày quốc khánh 2/9 năm 2018, đã râm ran tin đồn về ‘Bộ Công an đang điều tra Tất Thanh Cang’ và ‘có thể bắt Cang’, bất chấp khi đó có một luồng dư luận ngược lại - có thể do nhóm của ông Cang chủ động tung ra - về việc ‘Tất Thành Cang đã thoát’.

Còn sau 2/9, tin tức ngoài lề còn tản rộng hơn nữa với không chỉ Tất Thành Cang mà còn thêm vài ba quan chức cao cấp và đương chức nữa ở TP.HCM sẽ phải ‘xộ khám’.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Nguyên thủ (Trần Đại Quang) và nhân tâm


Ông Trần Đại Quang – Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam – đã chết. Phản ứng của những người sử dụng mạng xã hội tại Việt Nam trước cái chết của nguyên thủ có rất nhiều điều đáng phải bận tâm…

Ông Trần Đại Quang.

Ông Trần Đại Quang – Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam – đã chết. Phản ứng của những người sử dụng mạng xã hội tại Việt Nam trước cái chết của nguyên thủ có rất nhiều điều đáng phải bận tâm…

Bên cạnh những người chung một nhận xét - cuối cùng, ông Quang cũng chết và lần này là chết thật - một số facebooker như Thu Ngoc Dinh đã hệ thống những thông tin có liên quan đến tình trạng sức khỏe – hoạt động của ông Quang trong giai đoạn cuối đời để ai cũng thấy, tuy là người đứng đầu Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, ông Quang vẫn không được yên thân cho tới lúc chết
… Tháng 7 năm ngoái, người sử dụng mạng xã hội Việt Nam chuyển cho nhau thông tin, sức khỏe ông Quang sa sút tới mức phải sang Nhật xin chữa trị. Tuy chỉ là tin đồn song nhiều người cho rằng tin đồn ấy khả tín vì ông Quang vắng mặt trong nhiều sự kiện quan trọng mang tầm vóc quốc gia.
Cho dù ông Quang là Ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, Chủ tịch Nhà nước, song hệ thống chính trị, hệ thống công quyền và cả hệ thống truyền thông chính thức cùng im lặng trước tin đồn ấy. Thế rồi ông Quang xuất hiện trở lại như một cách phủ nhận những đồn đoán không hay về sức khỏe của ông, đồng thời cũng là để chứng tỏ ông vẫn đủ khả năng đảm trách vai trò Chủ tịch Nhà nước.

Tin ông Quang phải sang Nhật xin chữa trị thêm vài lần nữa tiếp tục rộ lên trên mạng xã hội. Ông Quang lại tiếp tục vắng mặt trong nhiều sự kiện quan trọng mang tầm vóc quốc gia, rồi lại tái xuất hiện… Một số cá nhân, một số diễn đàn điện tử, kể cả một số cơ quan truyền thông chính thức bắt đầu phản pháo, xác định những thông tin về sức khỏe của ông Quang, những ý kiến về việc ông Quang nên nghỉ ngơi hoặc cần phải cắt đặt người khác thay ông Quang trong Bộ Chính trị Đảng CSVN, làm Chủ tịch Nhà nước,… là bịa đặt, ác ý, thậm chí là “luận điệu của các thế lực thù địch, phản động”…

Thế nhưng thiên hạ vẫn tin, tin đồn về sức khỏe của ông Quang chính xác. Lý do, rõ ràng ông Quang tiều tụy hơn nhiều so với trước, sắc diện càng lúc càng nhợt nhạt.

Đầu tháng 9, song song với tin đồn sức khỏe ông Quang đã đến giai đoạn nguy kịch là hình ảnh, thông tin ông Quang dự khai giảng năm học mới ở trường Trung học phổ thông Chu Văn An (Hà Nội), chủ trì một phiên họp của Ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp, tiếp ông Chu Cường – Chánh án Tòa Tối cao của Trung Quốc... Thậm chí, cuối ngày 20 tháng 9, hệ thống truyền thông chính thức còn đăng thư ông Quang gửi “các cháu thiếu niên, nhi đồng trên cả nước” nhân dịp Tết Trung thu 2018, dặn dò các cháu “thực hiện thật tốt 5 điều Bác Hồ dạy”.

Trưa ngày 21 tháng 9, chưa đầy một ngày sau khi thư ông Quang gửi “các cháu thiếu niên, nhi đồng trên cả nước” được hệ thống truyền thông chính thức công bố, cũng hệ thống truyền thông chính thức loan báo, ông Quang đã qua đời lúc 10 giờ 5 phút ngày 21 tháng 9, do “mắc bệnh hiểm nghèo”, dẫu được “các giáo sư, bác sỹ trong và ngoài nước hết lòng cứu chữa, các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước hết sức quan tâm, tạo điều kiện nhưng đã không qua khỏi”.

Một vài facebooker xem chuyện ông Quang, tuy “mắc bệnh hiểm nghèo” vẫn phải biểu diễn “còn đủ sức khỏe để phục vụ” là bằng chứng về sự táng tận lương tâm của giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam, song có lẽ cũng cần cân nhắc: Vài năm gần đây, qua Internet, người ta không chỉ thấy nhiều thông tin mà còn được xem nhiều hình ảnh được trưng ra như những bằng chứng, chứng minh, Đại tướng Trần Đại Quang, Bộ trưởng Công an đã gian lận tuổi (xin xác nhận sinh năm 1956 chứ không phải sinh năm 1950 như đủ loại giấy tờ tùy thân đã ghi nhận) để không phải về hưu và được phân công làm Chủ tịch Nhà nước. Theo sau scandal loại này, giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam phải ban hành hướng dẫn, trong tương lai sẽ xác định tuổi theo các giấy tờ tùy thân, không chấp nhận cách tính lại tuổi bằng văn bản của các cơ quan hành chính... Nếu thật sự ông Quang muốn nghỉ ngơi, Bộ Chính trị có thể giữ ông lại làm Ủy viên? Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam có thể giữ ông lại làm Chủ tịch?

***

Dư luận râm ran về sức khỏe, về trách nhiệm của ông Quang đối với các sai phạm nghiêm trọng xảy ra tại Bộ Công an thời ông còn làm Bộ trưởng bộ này đã tạo ra một tiền lệ mà một số facebooker như Nguyễn Thiện nhận định: Lần đầu tiên, một nhân vật quan trọng chết mà chỉ hơn một giờ sau là báo chí đưa tin. Tuy nhiên cả hệ thống truyền thông chính thức ở Việt Nam, hệ thống truyền thông ngoại quốc lẫn dân chúng không ai biết ông Quang mắc bệnh gì, từ khi nào?

Dẫu “nghĩa tử là nghĩa tận”, ông Quang là Ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam nhưng có thể tìm thấy trên các diễn đàn điện tử, mạng xã hội rất nhiều những ý kiến, nhận định, đại loại như Nhật Tinh Ngao: Chết đúng quy trình, không thì đến Hội nghị Trung ương 8 sẽ bị kỷ luật, rồi khởi tố, nhục hơn con trùng trục. Nguyen Dan: Lâu rồi chưa có quốc tang, giờ làm cái quốc tang cho vui. Song nếu có quốc tang thì phải dẹp các hoạt động vui chơi giải trí trong khi hai ngày nữa đã là trung thu rồi. Bác ơi, bác đi chi giờ nghiệt vậy, cướp cả niềm vui của các cháu, phải chi bác sống ngoắc ngoải thêm chục năm nữa với đồng bào thì có phải các cháu vui hơn không. Tương tự, Nguyen Thanh Nha tâm sự: Chỉ đau bao tử thôi mà viết câu “Các em hãy đến bên anh” không nổi! Song có người bệnh nặng suốt một thời gian dài, sáng hôm sau chết mà ngày hôm trước vẫn viết xong lá thư chúc Tết Trung thu cho thiếu nhi.

Xu hướng đó của mạng xã hội, diễn đàn điện tử khiến Truong Thanh Le khuyến cáo theo kiểu bỡn cợt: Anh em chơi facebook, có ai tiếc thương ông gì mới chết thì lên tiếng đi, đừng để thiên hạ xem facebook rồi nghĩ dân Việt quái dị, nguyên thủ chết mà vỗ tay ăn mừng chớ. Cũng theo khynh hướng này, Nguyễn Đức Long nhận xét: Sống, cống hiến cho cách mạng. Chết, cống hiến cho nhân dân. Hôm nay nhiều người vui vẻ ghi nhận công trạng của anh. Tịnh Văn Võ thì “Chúc cả nước ba ngày quốc tang vui vẻ”. Không ít người hẹn nhau ăn nhậu nhân dịp quốc tang và mong có thêm thật nhiều quốc tang!


Từ những diễn biến như đã kể trên mạng xã hội và các diễn đàn điện tử, Pham Nguyen Truong nhắc nhở: Toàn đảng và từng đảng viên hãy nhìn phản ứng trước cái chết của Trần Đại Quang mà điều chỉnh ngay lập tức cách hành xử thì may ra mới kịp. Pham Doan Trang cảnh báo: Khi trở thành lãnh đạo cao cấp của chính thể cộng sản, hãy cố gắng ý thức, việc “lên” được ghế cao là do mình chọn phe đúng, chạy chọt giỏi, được cấp cao hơn nữa ưu ái, nói theo kiểu tâm linh thì do mồ mả gia tộc mình phát, chứ không phải do năng lực của mình và do dân có cơ hội lựa chọn mình trực tiếp hoặc gián tiếp. Quan nhất thời, dân vạn đại. Đảng phái cũng chỉ là một tổ chức, không quang vinh muôn năm được. Thành ra hãy cố mà ăn ở cho phải đạo, sao cho tới lúc chết còn có người chạnh lòng, hay cao hơn là khen ngợi thành tựu, công trạng của mình khi còn sống. Đừng để bị bêu riếu như là kiến trúc sư của những chiến dịch “cải cách ruộng đất”, “cải tạo tư sản”, bịt miệng văn nghệ sĩ, đánh phá mạng Internet, hay là tác giả chính của những đạo luật như An ninh mạng.


Trân Văn
Blog VOA

Cái chết của ông Trần Đại Quang và 'các đồng chí khác'...


Ông Trần Đại Quang đã chết vào sáng 21.09.2018...Tin từ UB bảo vệ sức khỏe TƯ nói rất mập mờ: 'đồng chí đã mắc loại virus hiếm và độc hại, trên thế giới chưa có thuốc chữa', đưa về cái chết của ông trước khi nhà nước tung ra cáo phó.

Cố Chủ tịch nước Trần Đại Quang ở Hà Nội hôm 23/3/2018

Miếng 'virus hiếm':

Điều lạ là rất ít người ngạc nhiên về cái chết của ông. Lâu nay đã có vô số lời đồn đoán rằng ông đã bị vô hiệu hóa và đầu độc theo kiểu Nguyễn Bá Thanh trước đây. Đúng sai không rõ, nhưng những dịp ông vắng mặt dài ngày đi chữa bệnh ở Nhật đã được những trang 'lề dân' đưa tin, dù báo chí chính thống im bặt. Trong những tháng gấn đây, gương mặt tiều tụy và dáng đi kiệt sức của ông đã được dân mạng đưa cận cảnh kèm lời bình luận về một cái chết không xa được báo trước.

Dưới thời cai trị của ông Trần Đại Quang, đặc biệt từ khi ông làm Bộ trưởng công an năm 2011 rồi từ 2.04.2016 lên làm Chủ tịch nước, nhân quyền và tự do ngôn luận bị đàn áp tàn bạo tăng tốc. Đặc biệt nhất là công an giả dạng côn đồ cài cắm vào những cuộc biểu tình ôn hòa để chính quyền lấy cớ đàn áp dân. Công an cũng giả dạng côn đồ đi đánh đập những nhà bất đồng chính kiến và dân oan khiếu kiện. Thậm chí công an và quân đội còn kết hợp cùng nhau thành những đội quân mang vũ khí hùng hậu chỉ để hỗ trợ doanh nghiệp cướp đất của dân, buộc người dân phải dật dờ trôi dạt đầu đường xó chợ. Đến khi dân khiếu kiện về cái sai của việc làm trái pháp luật của chính quyền, doanh nghiệp và công an thì những người có trách nhiệm thờ ơ, dân lại bị đánh đập, đàn áp tiếp với những tội vu cáo là 'gây rối trật tự công cộng' với những bản án phi pháp hết sức nặng nề và có những người phải tự thiêu vì quá oan trái. Vụ án Đồng Tâm, Thủ Thiêm... chỉ là một vài trong số những ví dụ khiến người dân phẫn nộ.

Ông Trần Đại Quang, đã hẳn là một trong những nhân vật quan trọng tạo tác 'nền công an trị' nhấn chìm quốc gia này trong đàn áp bất đồng chính kiến và bạo lực. Trong bức màn bưng bít thông tin bí mật, có lần nào ông đã 'tình giấc' và phát biểu đôi lời đứng về phía dân chúng? Những gì ông và các cá nhân trong hệ thống cầm quyền VN đã gây hại cho dân từ trước đến nay đương nhiên sẽ được lịch sử ghi nhận và được phán xét công bằng, như những bài học cần nhắc mãi để VN và nhân loại cần nhận diện và ngăn chặn ngay từ ban đầu nền độc tài toàn trị gây hậu họa cho dân.

Chết hay 'mất tích' hay bị thay thế?

Đáng tiếc là cái chết của ông Trần Đại Quang chưa hẳn là một cái chết thông thường. Nghi vấn về cái chết của ông đặt ra những câu hỏi quan trọng về thực trạng phân rã của hệ thống cầm quyền, đặc biệt là đảng. Phải chăng, cái chết của ông là của 'một trong những đồng chí khác' nằm trong hệ thống cầm quyền, vốn đã bất thường nhưng còn bất thường hơn dưới thời vai trò của Chính phủ và Chủ tịch nước, Quốc hội hoặc bên trong là nhập làm một, hoặc bị chèn ép hoàn toàn lu mờ kể từ sau Đại hội 12 của đảng CS VN, với sự lên ngôi cầm quyền gần như tuyệt đối của nhóm ông Nguyễn Phú Trọng, sau khi ông thống lĩnh cả ruột gan của hệ thống tổ chức đảng Bộ Công an và Bộ quốc phòng?

Sau dồn dập những văn bản hợp tác hoàn toàn bất bình đẳng, gây thiệt hại cho VN được ký kết giữa đảng CSVN và TQ, cho đến việc thúc đẩy QH thông qua Luật đặc khu, đã thông qua luật An ninh mạng, và gần đây nhất là việc cho lưu hành đồng Nhân dân tệ TQ song song với đồng VN dưới danh nghĩa là 'ở vùng biên giới', rồi chấp nhận cùng TQ khai thác biển Đông, trong khi rõ ràng là để mặc cho TQ xâm lược biển , thì vai trò của Chủ tịch nước và Thủ tướng CP, Quốc hội VN càng trở nên mờ nhạt. Hồi 19.06.2018, ông được dư luận cho là đã bị 'bịt miệng', khi phát biểu trước cử tri và báo chí rằng ủng hộ việc đưa luật Biều tình ra QH xem xét. Lời nói của ông hoàn toàn không có gì sai nhưng phải chăng sự sợ hãi của kẻ nắm quyền lực tuyệt đối đã ép buộc ông phủ nhận lời ông đã nói và báo Tuoitre Onleine đã phải đình bản oan uổng 3 tháng trời?

Ông Trần Đại Quang khi còn sống đã là một người ngoan trong hệ thống. Cũng như ông Đinh Thế Huynh hay ông Phùng Quang Thanh...đang mất tích với lý do 'chữa bệnh' đâu đó và khả năng là 'chết trong khi đang sống'. Đó là cái chết tức tưởi của những 'đồng chí khác' dù họ vốn vấn ngoan.

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng (giữa), Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Chủ tịch nước Trần Đại Quang (trái) chụp ảnh tại lễ bế mạc Đại hội đảng Cộng sản Việt Nam ở Hà Nội hôm 28/1/2016
Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng (giữa), Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Chủ tịch nước Trần Đại Quang (trái) chụp ảnh tại lễ bế mạc Đại hội đảng Cộng sản Việt Nam ở Hà Nội hôm 28/1/2016 AFP

Các đồng chí trong hệ thống cầm quyền tham nhũng, đã rất nhiều đồng thuận với nhau để đàn áp dân, mỵ dân và ngu dân, đồng thuận cùng bán rẻ đất nước. Các đồng chí ấy đã cùng chia chác nhau, sát cánh bên nhau hưởng nhiều quyền lợi đen nhưng đến một ngày vì những lý do nào đó các đồng chí bỗng dưng không sát cánh với nhau nữa. Một số đồng chí liền trở thành những 'đồng chí khác'.

Có thể chỉ vì 'đồng chí khác ấy đã biết quá nhiều. Biết quá nhiều là tội lớn cần loại trừ, kể cả khi đồng chí ấy 'cắn rơm cắn cỏ' lạy lục ngoan thật là ngoan. Và khi đó xẩy ra những cuộc ốm, cuộc mất tích, cuộc chết vì bệnh bất thường...Đó là cái chết của 'những đồng chí khác'.

Cái đồng thuận và sát cánh vì lý tưởng đẹp mới là cái đồng thuận lâu dài, vì trong đó những người đồng thuận và sát cánh bên nhau vì những quyền lợi chung ấy chỉ là sự hy sinh quyền lợi riêng vì đất nước, không phải dính sự nhầy nhụa của những bàn tay đen chia chác dưới gầm bàn quyền lực và dự án... Còn sự đồng thuận để chia chác lợi ích nhóm thì đương nhiên rất dễ tan vỡ.

Của cải từ dân dù tha hồ róc xương đẽo cốt nhưng chẳng là vô hạn. Những miếng mồi công quỹ treo lửng lơ trước mồm vô số 'con sói không đói nhưng hễ thấy mồi là nuốt chửng'. Có những nhóm 'đồng chí sói nanh vuốt' dài hơn và cuộc chiến là một mất một còn. Khi đó xẩy ra cái chết của 'những đồng chí khác'.

Cuộc thay đổi nhân sự cấp tập từ trung ương tới địa phương trên mọi lĩnh vực, rộng khắp, đặc biệt trong Bộ Công an và Quân đội cũng không loại trừ 'cái chết, dù là theo nghĩa đen hay nghĩa bóng của 'các đồng chí khác'. Những đồng chí tại vị từ trước đã đành rất tệ, đụng đâu cũng có thể kết tội tham nhũng và cố ý làm trái và có thể cách chức, hạ bệ ngon lành, thậm chí đưa vào tù hoàn toàn không oan. Bởi vậy, việc thay thế bằng những đồng chí mới, không phải giỏi hơn, trong sạch hơn, mà là vì cánh hẩu hơn, là một việc quá dễ dàng mà các đồng chí bị thay thế phải ngậm miệng, không dám 'á' lên một tiếng. Giữ được miếng ăn và tài sản tham nhũng đã là may lắm rồi với họ.

Và, người VN cũng như thế giới sẽ biết, sớm thôi, có bao nhiêu đồng chí trong bộ máy mới là 'người lạ' được hà hơi từ TQ lên nắm cính quyền VN để đảm bảo đường ray cho TQ tha hồ tung tác.

Nếu 'các đồng chí khác' không tự vệ:

Cái chết hoặc nhiều kiểu biến mất của các 'đồng chí khác', với lý do mập mờ là 'virus hiếm và độc hại' hoặc một lý do nào khác, cho sự lên ngôi vị của một số đồng chí 'được bình đẳng hơn các đồng chí khác', đương nhiên không ai có thể thấm thía hơn những người đã và đang nắm hệ thống cầm quyền. Khi cần, các đồng chí hết đợt này đến đợt khác có thể tặng nhau một miếng ``virrus hiếm'. Cải cách ruộng đất chỉ là một trong những ví dụ.

Có lẽ hơn ai hết, một số người trong bộ maý quyền lực, trong đó là những người nắm vũ khí như quân đội và công an, đang khóc cho ông Trần Đại Quang – thủ trưởng của họ - dù hầu hết dân không có cảm hứng khóc ông.

Để người thân không phải khóc cho cái chết quá sớm vì 'một loại virus hiếm và độc hại' hay vì miếng khác, cơn ớn lạnh của các đồng chí đang ở trong bộ máy quyền lực có thể là một sự cảnh tỉnh qua cái chết của ông Trần Đại Quang, vì dẫu ông có chết tự nhiên vì bệnh thì bản thân ông dường như đã bị 'ghẻ lạnh' từ ngay khi ông đang là Chủ tịch nước. Họ nên tự bảo vệ mình bằng cách cần tận dụng vị trí để xây dựng một thể chế có dân chủ, minh bạch, có giám sát quyền lực và chính họ sẽ được giám sát và bảo vệ bằng tự do ngôn luận và nhân quyền. Đó mới là lá chắn bảo vệ vững chắc nhất cho mỗi công dân.


Võ Thị Hảo
Blog RFA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑